Monday, December 7, 2009

Where - Đâu Rồi????


So many visitors
But no poetic reply.

It reminds me of the old legends in which
So many princesses holding poetical competitions
To find out the right men for their lives
And so many talented young arrived !

I find how difficult it is
To find literary friends for mine!

Bao nhiêu khách ghé thăm
Vẫn không lời thơ họa.

Chợt nhớ chuyện ngày xưa
Biết bao nàng công chúa
Mở thi hội kén chồng
Bao trai tài lấp ló!

Tìm bạn thơ thật khó
Người tri âm đâu rồi???


* Can you give me a reply to this, my friends?
Lê Thê - Trailing

Ngày dài lê thê

Buồn theo đường về
Niềm riêng đâu dễ
Tìm người sẻ chia!!!

As long as boring days
Depression attached.
No ease to find the one
Who can share the inmost feelings!!!

Friday, December 4, 2009

Lê Thê - Trailing



Ngày dài lê thê
Buồn theo đường về.
Niềm riêng đâu dễ
Tìm người sẻ chia !!!!


As long as boring days
Depression attached.
No ease to find the one
Who can share the inmost feelings!

Xin mời các bạn họa lại 4 câu này của tôi nhé, cảm ơn!

Wednesday, October 14, 2009

Dream


Chiếc lá cuối thu lặng lẽ rơi
Bên thềm ai đó giữa chơi vơi
Như làn môi ấm người mong đợi

Thoáng đến trong mơ, đêm đầy vơi.


Among the peaceful space
On the step, softly fell An Autumn leaf
As the warmth of your lips
Of which I caught sight
During the sleep
Which made my night off and on.

Beloved Students

Flowers for teachers on the occassion of Vietnamese Women's Day 20 0f October 2009

Disabled students

12A2 in the writing lesson 14 0f October 2009

12A6

Monday, October 12, 2009

Bão - Storms


Anh hỏi em về cơn bão số 10
Em đã trả lời anh về một cơn bão khác!
Bão số 10 đang tiến vào Miền Trung ruột thịt
Sau khi bão số 9 đã hoành hành gieo tang tóc đau thương.

Những cơn bão từ biển Đông
Ào ạt điên cuồng
Trôi rừng, sạt núi
Cuốn vào lòng cơn hồng thủy
Tất cả những gì nó gặp trên đường

Còn cơn bão của em
Không từ phía biển
Mà đến tự nơi anh
Êm đềm xô tới
Rồi xoáy vào nơi sâu thẳm hồn em
Tâm bão một vùng không ở trời đen
Mà một dòng máu đỏ!
Bán kính chiều dài không đo bằng cây số
Chỉ vẻn vẹn chừng mười cen ti met anh ơi.

Cơn bão từ anh không gào rít thành lời
Mà cào tim ai rỉ máu!
Bão từ biển Đông ngập làng quê, bờ bãi...
Bão từ anh nhấn chìm em suốt những đêm dài.

Nhưng anh ơi dù đau khổ suốt đời
Phải chống chọi bão anh
Em không hề nao núng.
Xin để miền Trung được thanh bình, yên tĩnh
Bão biển ơi hãy dồn dồn hết vào em.

You asked me about the 10th storm
I told you another one.
The 10th storm is approaching our Middle-Land from the sea
After the 9th one had destroyed a vast region, bringing loss ang sorrow there.

So violent and destructive are storms from ocean,
They wash out forests and level mountains
Swallowing all things on their ways

Not has ever come from ocean
But from you is the storm in me.
It has gently reached
And found way to occupy my soul.
Its center is not in stormy sky
But a bloody halo!
The radius is not of kilometers
but about inches!

The storm from you don't waile in sounds
But has scratched my heart to bleeding.
Storms from ocean flooded our villages and land
Storm from you has plounged me in long nights.

But I'd rather welcome storms from you
all my life
Than seeing our beloved people in Mid-land
Again immerge in the 10th storm .


Friday, October 9, 2009

Bao Giờ Cho Đến Ngày Xưa!



Trưa nằm nghỉ. Giấc ngủ chập chờn. Muốn dậy, không dậy được. Muốn ngủ cho say, không say được. Nửa tỉnh nửa mơ con đã gặp cha. Cha về, khỏe mạnh. Cười với con, cha nói "cái chiếu cha nằm hơi ngứa". Con bảo để con đun nước cho cha tắm. Thế mà khi vào bếp thì nồi nước lá đang trên bếp lửa réo rắt rồi! Mẹ bao giờ cũng thế!

Tỉnh dậy con tiếc mãi sao con không được thấy cha nhiều hơn? Đã lâu lắm rồi, có tới hàng năm trời hôm nay con mới gặp lại cha trong giấc mơ của mình.

CHA

Sinh thời vất vả gió sương

Sớm hôm mò mẫm bờ mương luống cày

Con cua, cái ốc rời tay,

Lưới, rồng, rau cháo qua ngày nuôi con.

Bể đời chẳng chút vàng son

Lên rừng xuống biển cho con nên người.

Bốn trai ba gái Người ơi

Chúng con giờ đã lớn rồi, thiếu cha.

Bao giờ cho đến ngày xưa!!!!!!!!!!!!!!


(9/10/2009)


Thursday, September 17, 2009

The Innermost of the Dais - Nỗi niềm bục giảng


The Dais in classroom 10A10 - Bục giảng lớp 10A10

Shoe: Alas! You hurt me, Dais. My heel has broken! It is due to the fact that you are so bad.
Dais: Oh, no! It is because you hurt me instead! I can't bear your weight!
Shoe: But i must not sit there by the table, I can't stay still during class. And I must help my host doing her teaching.
Dais: Sorry, dear. I don't want to damage you. I have been in this situation since last year. I was waiting for the School Management all the year in the hope that they would put an eye on me in the summer when you had vacation. But now summer has passed already and they ignored me. Hundreds of shoes and sandles jump on me every day. How can i bear them? Just look into my body and you will see how much i have to try, how much i have been suffering. You must see that i'm much greater than the new four-storey building because i've come into exsistence here for over 6 years in comparision with 6 days after it was born! I'm made up of only sand with little cement! How can i be firm enough for your pointed heel?
Shoe: So you mean i must leave my host every time she works in this classroom? And she must work with bare foot? Today not only you hurt me but also you gave pain to her. Her lelf leg was injured. So poor she is!
Dais: Any way, you are more lucky than me because your host is good. She will emmediately glue you or find you another heel. But i'm not! I don't know how longer i will be in this situation. I have no trust in them. They just said but no action!
Shoe: Maybe they have many more important things to do than you and me, dear.
Dais: And maybe We are nothing to them!
In all, they are all blind and deaf! Just you, I and our teachers suffer from their irresponsibility!


Giày: Ái...........cậu làm tớ đau rồi bục giảng ơi! Đế tớ bong mất rồi chỉ vì cậu quá tệ.
Bục giảng: Cậu làm hại tớ thì có! Làm sao mà tớ chịu nổi sức nặng của cậu chứ?
Giày: Nhưng tớ không thể ngồi một chỗ tại bàn giáo viên được, tớ không thể đứng yên trong giờ học. Tớ phải giúp thân chủ của tớ khi cô ấy giảng bài.
Bục giảng: Xin lỗi cậu nhé. tớ đâu có muốn hại cậu. Tớ đã bể nát như thế này từ năm học trước. Tớ đã chờ đợi BGH nhà trường cả năm với hy vọng họ sẽ để mắt đến tớ khi mà mọi người nghỉ hè. Nhưng mùa hè đã qua, và họ vẫn phớt lờ tớ. Hàng trăm chiếc giày, dép dẫm đạp lên tớ mỗi ngày! Làm sao tớ chịu nổi? Hãy nhìn sâu vào bản thân tớ cậu sẽ hiểu tớ đã cố gắng như thế nào, tớ đã phải chịu đựng như thế nào! So với dãy nhà 4 tầng kia tớ còn tuyệt hơn nhiều nhé ví tớ đã đúng đây hơn 6 năm trời rồi. Còn dãy nhà mới kia chỉ mới 6 ngày mà đã kêu trời rồi đó thôi! Nhìn tớ lại đi! tớ được tạo ra như thế này thì làm sao đủ vững chắc cho cái đế nhọn của cậu chứ?
Giày: Ý cậu muốn nói là tớ phải rời bỏ cô chủ của tớ? rằng cô ấy nên đi chân đất mỗi khi dạy ở lớp này? Hôm nay cậu không những làm hại tớ mà còn làm cô ấy đau nữa. Chân trái của cô ấy trẹo rồi! Tội nghiệp cho cô!
Bục giảng: Dù sao thì cậu cũng còn may mắn hơn tớ vì cô chủ của cậu tốt bụng. Cô ấy sẽ ngay lập tức gắn lại đế cho cậu hoặc thay cho cậu một cái đế khác. Tớ thì không. Tớ không biết liệu mình sẽ chịu cảnh này thêm bao lâu nữa. Tớ không còn tin họ. Họ chỉ biết nói suông!
Giày: Cậu ơi có thể là họ còn nhiều việc khác quan trọng hơn chúng ta.
Bục giảng: Và cũng có thể chúng ta chẳng là gì của họ cả!
Nói tóm lại, họ mù và điếc cả rồi. Chỉ có tớ, cậu và cô giáo của chúng ta phải chịu đựng sự vô trách nhiệm của họ mà thôi! botoanthan.com (bó toàn thân.com) rồi Giày ơi !!!!!!!!

Tuesday, September 15, 2009

Nói Dùm Ai Chữ Tương Tư


"Không muốn nhớ mà sao quay quắt nhớ" (*)
Cố quên đi nhưng khắc đậm trong lòng
Muốn vội vàng nhưng lại cứ thong dong
Muốn nói lời thương lại thốt thành "ghét lắm"
Lòng luôn gọi tên ai nhưng lời chẳng dám
Nước mắt bồng bềnh chở nặng tương tư!

(*)Blog của Robinson

Monday, September 14, 2009

Overusing the Internet - Dùng Net Quá Nhiều

- Free all the afternoon, wandered on net. No mood for reading. Returned to TH's blogs. Felt some more understanding him. A mixture of missing and sadness.
- Got calls from some students. Explained lessons to them on Yahoo becomes a joy. Felt life more meaningful.
- Also got some requests to add Yahoo ID, but refused just because none-sense and rubbish nick names. It turned out to be students when they called. Took time to explain the meaning of the nick names to them.
- Got the bill of the Home Phone and Internet. 400.000d ! be blamed by husband for overusing the net.
- What if not the PC? It has become part of my life!!!!
- Buổi chiều rỗi rãi. Lướt web. Không có hứng đọc. Tìm blog của TH. Hiểu Th thêm. Buồn nhớ đan xen.
- Mấy học trò gọi. Giảng bài cho các em trên yahoo trở thành niềm vui. Thấy cuộc đời thêm ý nghĩa.
- Mấy yêu cầu thêm vào danh sách Yahoo. Từ chối không cho chỉ vì thấy nick tối nghĩa và rác rưởi. Thì ra đó là học trò. Mất thời gian giảng giải cho các em về ý nghĩa của cái nick name.
- Nhận hóa đơn thanh toán tiền điện thoại bàn và internet tháng 8: 400.000đ. Bị chồng la về tội dùng net quá nhiều.
- Làm gì đây nếu không với máy tính chứ? Nó đã trở thành một phần trong cuộc sống của mình rồi.

Sunday, September 13, 2009

Broken Sleeps - Đêm Chập Chờn


A night in Ha Noi with my son. Difficult to get to sleep. Counted to thousands and sleep came but not long. It seemed a shout from somewhere that woke my heart up. Son is soundly sleeping beside. Why i felt so lonely? Mayb becoz sons have their own life. They r adults, not in my lap as 10 years ago...Rain, storm, a gloomy day. Worry about the way home tomorrow. Considering if i should go somewhere with . He implored me.
Rain on and off, decided to b home. Night, talked to TH. Some strange feelings! Feel he is close. 11:48 went to bed. Again counted to thousands to call sleep. Again awoken up by some shapeless n soundless thing. TH's questions! They stirred my heart. Happened to feel the pillow wet . (Kapil disappeared)
5:30 AM, the alarm went off. Hurriedly prepared some noddle for breakfast then said goodbye to son. The bus was comfortable n fast. Got messages from TH n aaaa. Strange feelings toward TH. Soul stirred by his words. Never in my life had i had such kind of feelings! What is happening?Who am i?....Miss someone?????????

Một đêm ở Hà Nội với con trai. Khó ngủ. Đếm đến cả nghìn mới chợp mắt được nhưng ngủ chẳng được lâu. Dường như một tiếng gọi từ đâu đó lại đánh thức mình. Con trai ngủ ngon bên mẹ ấy vậy mà sao ta lại vẫn cảm thấy cô đơn? Có lẽ là các con đã có thế giới riêng của chúng, chúng đã trưởng thành, không còn nằm trong lòng mẹ như 10 năm trước đây nữa...Mưa, bão, một ngày xám xịt. Lo lắng đường về ngày mai. Cân nhắc có nên đi chơi đâu đó với AAAAAAAaaa . Anh ấy năn nỉ.
Mưa to rồi lại ngớt, cả ngày. Quyết định ở nhà. Đêm, trò chuyện với TH. Cảm thấy không bình thường. TH thật gần gũi. 11:48 đi ngủ. Lại đếm đến ngàn để mong tìm giấc ngủ. Lại bừng tỉnh bởi điều gì đó vô hình, vô thanh. Câu hỏi của TH ! Chúng khuấy động trái tim mình. Bỗng nhận ra rằng gối ướt! (Vẫn chẳng găp Kapil)

5:30 chuông báo thức reo. Vội vàng pha gói mì ăn sáng. Hết mưa. Dặn dò con rồi về. Xe thoải mái và chạy nhanh. Vừa lên xe thì nhận được tin nhắn của TH và . Cảm giác khác lạ đối với TH. Những lời nói của Th làm khuấy động lòng mình. Chưa bao giờ mình có cảm giác như vậy.Điều gì đang xảy ra nhỉ? Mình là ai chứ? (chả lẽ mình lại không biết mình là ai), .........????????????