Pages

My Music

Showing posts with label School n Students. Show all posts
Showing posts with label School n Students. Show all posts

Wednesday, October 14, 2009

Beloved Students

Flowers for teachers on the occassion of Vietnamese Women's Day 20 0f October 2009

Disabled students

12A2 in the writing lesson 14 0f October 2009

12A6

Thursday, September 17, 2009

The Innermost of the Dais - Nỗi niềm bục giảng


The Dais in classroom 10A10 - Bục giảng lớp 10A10

Shoe: Alas! You hurt me, Dais. My heel has broken! It is due to the fact that you are so bad.
Dais: Oh, no! It is because you hurt me instead! I can't bear your weight!
Shoe: But i must not sit there by the table, I can't stay still during class. And I must help my host doing her teaching.
Dais: Sorry, dear. I don't want to damage you. I have been in this situation since last year. I was waiting for the School Management all the year in the hope that they would put an eye on me in the summer when you had vacation. But now summer has passed already and they ignored me. Hundreds of shoes and sandles jump on me every day. How can i bear them? Just look into my body and you will see how much i have to try, how much i have been suffering. You must see that i'm much greater than the new four-storey building because i've come into exsistence here for over 6 years in comparision with 6 days after it was born! I'm made up of only sand with little cement! How can i be firm enough for your pointed heel?
Shoe: So you mean i must leave my host every time she works in this classroom? And she must work with bare foot? Today not only you hurt me but also you gave pain to her. Her lelf leg was injured. So poor she is!
Dais: Any way, you are more lucky than me because your host is good. She will emmediately glue you or find you another heel. But i'm not! I don't know how longer i will be in this situation. I have no trust in them. They just said but no action!
Shoe: Maybe they have many more important things to do than you and me, dear.
Dais: And maybe We are nothing to them!
In all, they are all blind and deaf! Just you, I and our teachers suffer from their irresponsibility!


Giày: Ái...........cậu làm tớ đau rồi bục giảng ơi! Đế tớ bong mất rồi chỉ vì cậu quá tệ.
Bục giảng: Cậu làm hại tớ thì có! Làm sao mà tớ chịu nổi sức nặng của cậu chứ?
Giày: Nhưng tớ không thể ngồi một chỗ tại bàn giáo viên được, tớ không thể đứng yên trong giờ học. Tớ phải giúp thân chủ của tớ khi cô ấy giảng bài.
Bục giảng: Xin lỗi cậu nhé. tớ đâu có muốn hại cậu. Tớ đã bể nát như thế này từ năm học trước. Tớ đã chờ đợi BGH nhà trường cả năm với hy vọng họ sẽ để mắt đến tớ khi mà mọi người nghỉ hè. Nhưng mùa hè đã qua, và họ vẫn phớt lờ tớ. Hàng trăm chiếc giày, dép dẫm đạp lên tớ mỗi ngày! Làm sao tớ chịu nổi? Hãy nhìn sâu vào bản thân tớ cậu sẽ hiểu tớ đã cố gắng như thế nào, tớ đã phải chịu đựng như thế nào! So với dãy nhà 4 tầng kia tớ còn tuyệt hơn nhiều nhé ví tớ đã đúng đây hơn 6 năm trời rồi. Còn dãy nhà mới kia chỉ mới 6 ngày mà đã kêu trời rồi đó thôi! Nhìn tớ lại đi! tớ được tạo ra như thế này thì làm sao đủ vững chắc cho cái đế nhọn của cậu chứ?
Giày: Ý cậu muốn nói là tớ phải rời bỏ cô chủ của tớ? rằng cô ấy nên đi chân đất mỗi khi dạy ở lớp này? Hôm nay cậu không những làm hại tớ mà còn làm cô ấy đau nữa. Chân trái của cô ấy trẹo rồi! Tội nghiệp cho cô!
Bục giảng: Dù sao thì cậu cũng còn may mắn hơn tớ vì cô chủ của cậu tốt bụng. Cô ấy sẽ ngay lập tức gắn lại đế cho cậu hoặc thay cho cậu một cái đế khác. Tớ thì không. Tớ không biết liệu mình sẽ chịu cảnh này thêm bao lâu nữa. Tớ không còn tin họ. Họ chỉ biết nói suông!
Giày: Cậu ơi có thể là họ còn nhiều việc khác quan trọng hơn chúng ta.
Bục giảng: Và cũng có thể chúng ta chẳng là gì của họ cả!
Nói tóm lại, họ mù và điếc cả rồi. Chỉ có tớ, cậu và cô giáo của chúng ta phải chịu đựng sự vô trách nhiệm của họ mà thôi! botoanthan.com (bó toàn thân.com) rồi Giày ơi !!!!!!!!

Thursday, September 10, 2009

Our School-An Innermost (Trường chúng tôi-Một Nỗi niềm)






















































































































The wet wall





























another wet wall






Finally after nearly 3 years waiting, We, teachers and students, can enter the new block of the classooms with joy. Needless to say everyone felt happy when working in the new rooms furnished with fans, lights, new desks and boards. I myself like to go up to the fourth floor just becauce it is windy, and from there I can admire the view of surroundings. It is so splendid. The School is the praise of us!
So great was the happiness that last night i uploaded some pictures taken during my teaching at school on Zorpia with the desire that my international friends and former students of Đông Sơn High School can update good things here.
But Alas! So short the joy is! This morning during the break, we were shocked to know that something bad has happened to the building: The 3rd floor is broken, The wall is wet with water from somewhere! That becomes a tumult among us. Worry and disappointement appeared on everyone's face! Finally after only 6 days coming into existence, The new block of the classrooms - A four - storey building with smart look has turned out to be a fear to us! We don't know for sure how it was built. Looking back on the desaster of the earthquake that brought enormous toll to the schools in Tứ Xuyên, China last year, we don't know how long will its life span be if there is a light shake and what is waiting for the life of hundreds of students including their teachers who are under the roof every day in the coming stormy and rainy season. May Gods bless all of us!

Cuối cùng thì sau gần 3 năm chờ đợi, thầy trò trường THPT Đông Sơn I, Thanh Hóa chúng tôi cũng được bước vào dãy phòng học mới trong niềm vui hồ hởi. Khỏi phải nói, niềm vui hiện rõ trên gương mặt mỗi người khi được làm việc trong những căn phòng mới được trang bị đầy đủ quạt, bóng đèn, bàn ghế và bảng mới. Riêng tôi, tôi lại thích leo lên tầng 4 chỉ vì ở đây lộng gió. Cũng từ đây tôi có thể phóng tầm mắt chiêm ngưỡng cảnh vật xung quanh trường. Thật tuyệt! Ngôi trường là niềm tự hào của chúng tôi.
Niềm vui lớn quá nên tối qua tôi đã upload nhiều ảnh tôi chụp cảnh trường lên trang web Zorpia.com với mong muốn rằng bạn bè quốc tế và các thế hệ cựu học sinh Đông Sơn I dõi theo được những bước đi tốt đẹp đang diễn ra ở đây.
Thế mà, than ôi! niềm vui chưa tày gang thì nỗi lo ập tới. Sáng hôm nay trong giờ giải lao chúng tôi đã bị sốc khi biết rằng điều tồi tệ đã xảy ra với tòa nhà mới: Nền hành lang tầng 3 đã hỏng, Tường bị ngấm nước mà không biết nước từ đâu (cả tuần nay trời không mưa). Chuyên xôn xao! Nỗi lo lắng và thất vọng hiện rõ trên gương mặt mỗi người. Vậy là chỉ sau 6 ngày được đư vào sử dụng, tòa nhà mới 4 tầng khang trang ngạo nghễ kia đã trở thành sự lo lắng xen lẫn thất vọng của chúng tôi. Chúng tôi đâu biết nó đã được xây như thế nào. Nhớ lại thảm họa gây đau thương tang tóc cho các trường ở Tứ Xuyên Trung quốc trong trận động đất hồi nào, chúng tôi không biết rồi tòa nhà này sẽ đúng vững được bao lâu nếu có một cái lắc nhẹ của thần đất và điều gì đang đợi cuộc sống của hàng trăm học sinh và thầy cô của chúng, những người vẫn hàng ngày miệt mài học tập và giảng dạy trong các căn phòng kia trong mùa mưa bão tới. Cầu trời phù hộ cho tất cả chúng tôi!

Tuesday, August 18, 2009

The First Day Of The New School Year 2009-2010 (Ngày Đầu Năm Học Mới 2009-2010)

Justify Full




Despite of getting bored with some of those being involved in the teaching career, the feelings of the first day going to school was full in me. I felt excited! Many questions came up in my mind: How r the new students? Will they be better than the former? Do they love English? If they don't what should I do in this very first day? No, they must like it! just becoz I myself love them! And I happened to sing to myself the song "The first day going to school" as soon as getting on the bike. The song followed me to the class. Class 12 A6 really made a nice impression on me on this very first time! "I hope that you will help me get rid of the boredom in me and fill in with love to you, my students! You are my hope, my happiness...You are very many things to me!", I said to myself.
Mặc dù chán ngấy một số ... liên quan đến việc dạy dỗ ở trường, Cảm giác của ngày đầu đến lớp vẫn tràn ngập trong tôi. Tôi cảm thấy hồi hộp. Bao nhiêu câu hỏi ùa về: Học sinh năm nay thế nào? Các em có khá hơn khóa trước không? Chúng có thích học Tiếng anh không? Nếu chúng không thích thì tôi phải làm gì trong buổi học đầu tiên này? Không, Các em phải thích học, chỉ vì tôi yêu các em! Và khi lên xe tới trường, tôi bất chợt hát cho mình nghe bài hát "Ngày đầu tiên đi học". Bài hát đã theo tôi đến cửa lớp. Lớp 12A6 đã để lại ấn tượng đẹp trong tôi ngay buổi học đầu tiên. Tôi thầm nói với chính mình "Hy vọng rằng các em sẽ giúp cô quên hết sự chán chường và tiếp cho cô thêm tình yêu với các em. Các em chính là niềm tin yêu, hy vọng và hạnh phúc của cô... Các em có ý nghĩa với cô biết nhường nào!"