
Mẹ ta chổng đít vá đồng
Mỗi mùa lưng mẹ lại...còng...còng thêm
Đồng quê nước trắng đông ken
Cóng...cong tay mẹ đất mềm cũng trơ...
Mạ xanh từng nhánh non tơ
Tay gầy mẹ vá...mảnh... thưa... ruộng đồng
Nhọc nhằn nắng hạ mưa đông
Màu xanh thoắt biến cánh đồng vàng ươm
Cho đời hạt gạo trắng thơm
Nuôi con mơ ước giang sơn vẫy vùng
Chiều nay rét buốt mưa dông
Bùi ngùi nhớ mẹ thốt không nên lời...
Bao điều mẹ hiến tặng đời
Đời dâng trả mẹ nét...cười nhăn nheo
Đồng xanh xanh đến bao nhiêu
Trắng phơ tóc mẹ mỗi chiều...ngóng...con.
trưa 19/1/2010