Pages

My Music

Tuesday, August 4, 2009

We can't delete things deep in our heart and mind!


After all, it is no use trying to forget things that made deep hole in ur heart n mind! Love is so uncanny! U get quarrel then love more. You swear to stop talking, then miss more. U swear to revenge urself on him/her then u find replacement But even when u get another one with u, the space in ur soul seems to get larger! Then the larger the space in ur soul, the more u love him/her! U both can't leave each other in spite of no contact! That is a pure love!
Rốt cuộc, có cố gắng để quên đi những điều đã hằn sâu trong tâm trí bạn thì cũng vô ích thôi! TY thật là kỳ lạ ! Bạn cãi nhau rồi lại yêu nhau hơn. Bạn thề là không thèm nói chuyện với người ta nữa nhưng lại nhớ người ta hơn. Bạn thề là sẽ trả thù người ta và bạn tìm người thay thế. Nhưng ngay cả khi bạn có người khác bên mình, khoảng trống trong tâm hồn bạn dường như lại càng lớn hơn! Khoảng trống càng lớn bạn càng yêu người ta! Và 2 người không thể xa nhau cho dù không hề gặp mặt! Đó chính là TY trong sáng đấy !

What will our future generations be like if...?Con chau chung ta se ra sao neu...?












Being a high school teacher, witnessing the irresponsibility of students for themselves and the changing in teaching career, I become much worried about what our future generations will be like if their teachers are among the lazy students today! Good and smart students don't want to become teachers. Only 0ne out off 540 students in my school applied for University of Pedagogy! When young, my ideal was to become a teacher, and it came true. Needless to say, it was my happiness. And after over half of my life devoted to teaching, i happen to feel it some failure!
Mang theo cái nghiệp làm Thầy, chứng kiến sự thiếu trách nhiệm của học sinh đối với bản thân, chứng kiến những bước đi của nghề, mà lo không biết rồi các thế hệ con cháu mai sau sẽ học hành ra sao nếu thầy cô của chúng là thế hệ HS hiện nay- bởi lẽ, HS giỏi không vào sư phạm! Làm cô giáo-đó là ước mơ của tôi một thời tuổi trẻ. Ươc mơ thành hiện thực, hơn nửa cuộc đời gắn bó với bảng đen- phấn trắng, nay lại bảng trắng-bút đen, bỗng thấy mình thất bại!

Rain In Ha Noi - Mua Ha Noi





Early morning waken up by heavy falling rain, never have I witnessed a heavier rain than this since I came to Hanoi (over than a month)! The rain reminded me òf my childhood in home village: A small girl in the field in the hot sun was catching fish and crab when it suddenly rained! So happy was she that she sat down on the grassy bank, looked up the sky catching the falling rain into the mouth...! In rainy season, the road to the village was so muddy, The bare foot girl many times got to school with wet n dirty clothes, but never mind. She ignored classmates' teases! Once she and another girl were crossing the bridge made of a log of coconut tree, in the half way, looking down on the swift-flowing water, she felt dizzy n couldn't step more then fell off the bridge! Luckily she was able to swim! Ìf only I could visit my childhood so that i would ride on the buffalo's back every late afternoon especially when it rained! Every time doing that, i imagined how Ms. Trưng and Ms. Triệu rode on their elephant backs in our nation's resistance against enemies. The rain, the rain!!! U accompanied me through my childhood in Motherland.

But stop please, dear; otherwise; Ha Noi will be again flooded. My people can't find ways to work, Everything will be stuck, Car and motorbike engines will stop working on the roads..., traffic jams will occur. It is enough for today, rain.

Đầu sáng bừng tỉnh giấc vì tiếng mưa rơi. Đây là cơn mưa lớn nhất mà mình thấy kể từ hơn 1 tháng khi ra Hà Nội. Mưa gợi cho mình nhớ về thời thơ ấu nơi làng quê: Một cô bé giữa cánh đồng trời nắng chang chang đang mò cua bắt cá thì bỗng dưng trời đổ mưa. Cô bé thích thú ngồi phệt lên bờ cỏ, ngửa mặt hứng những hạt mưa vào miệng... Vào mùa mưa, đường làng lầy lội, cô bé chân trần nhiều hôm đến trường mà quần áo lấm lem bùn đất, nhưng không hề chi. Cô mặc kệ bạn bè trêu chọc. Có lần cô và một người bạn đang đi qua một cây cầu bắc qua sông nông giang, cầu được làm bằng thân cây dừa, khi đến giữa dòng, nhìn xuống dòng nước chảy xiết cô bé chóng mặt không đi tiếp được nữa và ngã tùm xuống sông. Thật may là cô bé biết bơi ! Ước chi ta có thể trở về tuổi thơ để lại được cưỡi trên lưng trâu mỗi chiều về nhất là những chiều trời bất chợt đổ mưa! Để mỗi khi ngồi trên lưng trâu ta lại tưởng tượng Bà Trưng, Bà Triệu đã cưỡi voi đánh đuổi giặc ngoại xâm như thế nào! Mưa! Mưa!! Em đã cùng ta đi qua tuổi ấu thơ trên quê mẹ.

Nhưng hôm nay thế là đủ rồi, đừng mưa nữa Mưa ơi. Nếu không, Hà nội sẽ lại chìm trong nước! Mọi người sẽ không thể đi làm, mọi thứ sẽ tắc, xe ô tô, xe máy sẽ chết máy giữa đường... sẽ tắc nghẽn giao thông. Hôm nay thế là đủ rồi Mưa ơi!
(Written in Ha Noi, July 20th 2009)

Who Am I? (Em la ai?)


WHO AM I?
To a writer friend

We've known for long.
I find your heart and mind strong
like your writing style, Am I wrong?

You ask me who am I.
I say; "My Mum's daughter" in reply.
Then you want to know my height.
I say; "As high as my head can provide."

You don't know I feel too shy
to tell one about my size.

You tell me that I can write
But never have before I tried.

You ask me not to hide
As a writer never keeps emotion inside.

I want you not to let me fly.
Just look into my eyes.
Then if you can read what's in my mind,
You will know WHO AM I !

EM LÀ AI?
Gửi một người bạn nhà văn

Chúng mình biết nhau đã lâu rồi.
Em nhận ra là anh có một trái tim và trí tuệ khỏe khoắn
như lối viết văn của anh vậy,

Không biết em nói có đúng không?

Anh hỏi em, em là ai
Em bảo em là con gái mẹ.
Anh lại hỏi em cao bao nhiêu.
Em trả lời em cao bằng cái đầu của mình.

Anh đâu biết rằng em rất mắc cỡ
khi nói cho ai về dáng vóc thân hình.

Anh bảo em rằng em có thể viết văn.
Nhưng anh ơi em chưa từng thử sức.

Anh lại bảo nhà văn ai lại thế,
Chẳng bao giờ che dấu tâm tư.

Nhưng em muốn anh đừng cố phỉnh lừa,
Em không muốn ai cho đi tàu bay giấy.
Mà hãy nhìn sâu vào mắt em tận đáy.
Và đọc đúng cái điều em nói
Thì anh đã biết rồi em chính là ai!

(Written on July, 23rd 2009)


DON'T SAY LOVE TO ME
To whom i love
Don't say love to me,
A late winter daisy
With little perfume and beauty
That fade away daily.

Nowadays love is like tides in sea.
No-one knows what to believe.
So, let's be friends only
And your love be hidden deep in me!

ĐỪNG NÓI LỜI YÊU EM
Gửi người tôi thương
Xin đừng nói lời yêu em,
Một bông cúc cuối mùa anh ơi.
Hương nhụy vàng đâu còn tươi rói
Bởi thời gian, đông cũng hết rồi.

Tình yêu bây giờ như con nước đầy vơi.
Ai biết trước điều gì mà mong đợi.
Mình hãy xem nhau như bạn bè anh hỡi,
Để tình ai dấu kín ở trong lòng!

(Written onJuly, 22nd, 2009)

Maybe


written on July 28th, 2009

MAYBE

To my two friends S n V

"Maybe we are lost in this life,

And nowhere can we find

Although it took time

For us to I dentify

The existence of you and I

In this life."

But it never minds

If love is not a lie.

And you can still find

Your love is so nice

When you have her/ him in your heart and mind.

CÓ THỂ

Tặng 2 người bạn S và V của tôi

"Có thể là chúng mình đã lạc nhau và chẳng thể cùng nhau trong cuộc đời cho dù hơn nửa đời người trôi qua 2 đứa mới nhận ra sự hiện diện của nhau trên trái đất này."

Nhưng không hề chi nếu tình yêu không hề giả dối. Các bạn sẽ vẫn thấy rằng tình yêu của mình thật đẹp khi 2 người luôn trong con tim và khối óc của nhau.